Đúng trong những giây phút tôi đau khổ nhất thì chị đến bên tôi, hơn một người chị tôi cảm nhận được rằng tôi đã yêu chị ấy quá nhiều. Một tình yêu lớn hơn tình yêu chị em và tôi nhận ra mình là les.
Tôi
lớn lên như bao cô gái bình thường khác. Hồi nhỏ, cũng thích chơi búp bê, thích
chơi đồ hàng và nhiều trò chơi mà tụi con gái thường chơi. Khi lớn lên, tôi
cũng có những chàng trai theo đuổi, cũng trải qua 1 vài mối tình. Nhưng mối
tình nào cũng chẳng thành, họ đều bỏ rơi tôi khi tôi cần họ nhất.
Đến
cái tuổi 25, tuổi mà bạn bè tôi đã có chồng có con, thì tôi vẫn cứ loay hoay với
những mối quan hệ chẳng đi đến đâu. Tôi cảm thấy mệt mỏi, yêu ai tôi cũng yêu rất
nhiều và dành chọn tình cảm cho người ấy. Vậy mà chẳng hiểu vì lý do gì, yêu
nhau được một thời gian dài thì 2 năm, ngắn thì 4 – 5 tháng, họ lại chia tay.
Thỉnh thoảng tụi bạn tôi hay đùa “ hay mày có chàng nào theo từ kiếp trước nên
giờ mới không có ai”. Tôi cũng muốn đi tìm câu trả lời đó lắm.
Cuối
cùng thì tôi cũng tìm được một người đàn ông mà tôi nghĩ mình có thể nương tựa suốt quãng đời còn lại. Khi bên anh
tôi cảm giác mình được an toàn và hạnh phúc. Tôi lao vào tình yêu như chưa bao
giờ tôi được yêu vậy… nhưng hạnh phúc chẳng được bao lâu thì anh được công ty cử
đi học ở Nhật 3 năm. Tôi như đang trên mây bỗng dưng bị rơi xuống, cảm giác tất
cả những ước mơ về tương lai đều tan biến. Tôi đã 25 tuổi rồi, làm sao có thể
chờ đợi anh thêm 3 năm nữa đây? Và anh nói tôi đừng đợi anh mà hãy tìm người
khác và kết hôn.
Tối hôm đó, tôi
đã đi uống rượu, tôi muốn mình quên đi tất cả. Và chính đêm hôm đó đã thay đổi
cả cuộc đời của tôi. Tôi đã gặp chị, một người phụ nữ hơn tôi 3 tuổi, chị không
xinh đẹp nhưng có đôi mắt hút hồn. Chị cũng ngồi một mình trong quán rượu và
chúng tôi nói chuyện với nhau, tâm sự như những người bạn thân lâu năm. Lâu lắm
rồi, tôi mới có cảm giác mình được chia sẻ và quan tâm như vậy. Đêm hôm đó tôi
say khướt, say đến không còn biết mình là ai… chị đưa tôi về phòng trọ của chị.
Trong men say, tôi vẫn cảm nhận được sự ngọt ngào nào đó trong cơ thể mình. Và
chuyện không bao giờ tôi nghĩ tới đã sảy ra, tôi và chị đã đến với nhau. Chưa
bao giờ tôi thấy mình được yêu thương đến thế, được sống những giây phút mà tôi
chưa bao giờ sống.
Sau đêm hôm đó, chị
nói với tôi chị là les, tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi không hiểu sao mình lại có thể
làm như vậy, có lẽ đó là do men rượu, do lúc đó tôi không được tỉnh táo. Nhưng
những ngày sau đó, tôi luôn nghĩ đến chị, cảm giác sợ hãi ban đầu không còn nữa
mà thay vào đó là sự nhớ nhung. Chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn, chị luôn
quan tâm động viên tôi cố gắng, chia sẻ với tôi những khó khăn trong cuộc sống.
Tôi ngày càng cảm thấy mình quý mến chị hơn. Tôi thấy mình như con người khác,
khi bên cạnh chị, tôi thấy mình được là chính mình, vui vẻ và hạnh phúc. Chúng
tôi có nhiều hơn những giây phút ở bên nhau, tôi nhận ra mình đã yêu chị từ lúc
nào không biết. Và chúng tôi bên nhau như những cặp đôi khác, không hứa hẹn
tương lai vì cả 2 chúng tôi đều biết không thể đến với nhau. Tôi và chị vẫn sẽ
phải lấy chồng, vẫn sẽ phải sinh con. Nhưng ngay lúc này, chúng tôi đang thuộc
về nhau, chúng tôi trân trọng, nâng niu nó. Có lẽ, những ngày tháng này sẽ là
những ngày tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời tôi.
Giờ đây, chị sắp
lên xe hoa theo người đàn ông khác, theo con đường mà chị đã chọn. Còn tôi vẫn
sẽ bên cạnh chị, âm thầm, lặng lẽ . Tôi không biết sau này tôi có thể đến được
với ai nữa không, nhưng trong giờ phút này, tôi cảm thấy mình thật sự hạnh
phúc, tôi không nuối tiếc một điều gì. Nếu có tôi chỉ tiếc rằng, sao mình không
gặp chị sớm hơn, thì có lẽ thời gian chúng tôi ở bên nhau sẽ dài hơn, hạnh phúc
hơn.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét