Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Tâm sự của một sinh viên báo chí thất nghiệp.

22 tuổi, không có biến cố nào, tôi bước ra trường với tấm bằng cử nhân báo chí, chuyên nghành truyền hình. Nghe thì có vẻ oai lắm, gái báo chí cơ mà, phóng viên nhà báo tương lai cơ mà…nói vậy thôi mà đã cảm thấy hai tai nóng bừng. Chẳng cả muốn nhấc đầu lên vì tấm bằng cử nhân.
Nhớ 4 năm trước, đi đâu cũng tự hào, 22 điểm đấy! Đỗ “ hẳn” Học Viện báo chí truyên truyền. Học xong, sau này tha hồ kiếm tiền, nhà báo giàu lắm, chỉ cần dọa dẫm mấy công ty là có cả chục triệu, trăm triệu đút túi… nghe mà giờ mới thấy ngấm.
4 năm ăn học, cũng làm thêm làm nếm nhưng chẳng giúp được bố mẹ là bao. Cùng lắm chỉ thêm tiền uống trà đá. Lên lớp thì buổi học buổi nghỉ, nhớ hồi năm 3, năm 4 khéo một tuần chỉ lên lớp 3 buổi, có khi cả tuần được nghỉ. Cứ lông bông suốt ngày… đến giờ này 4 năm trôi qua chẳng hiểu trong đầu mình còn đọng được lại cái gì ? Chỉ biết rằng, nếu mày ra trường bằng khá hay suýt giỏi mà không có “ sự giúp đỡ của người thân” thì cũng như vậy thôi. Vẫn thất nghiệp dài dài, không thì lại đi làm một cái gì đó mà người ta thường gọi là “ trái nghành” , bưng bê, bán hàng chẳng hạn.

Ngày xưa, khi còn trong trường vẫn mơ mộng tương lai nhiều lắm. Nào là bây giờ xã hội cũng tiến bộ rồi mà, người ta coi trọng năng lực chứ con ông cháu cha mà không làm được việc cũng đào thải sớm. Rồi lo gì, sau này không làm được truyền hình thì đi làm báo mạng, báo in, truyền thông…. Chẳng nhẽ sinh viên Học viện báo chí mà lại không xin được tàm tàm mấy việc đấy. Giờ mới thấy, đúng là ảo tưởng sức mạnh.
Thêm phần suy sụp khi nghe những câu chuyện rất đỗi “ đắng lòng” tình trạng công chức ngày nay. Nào là cháu từ nhân viên mắc dây truyền hình cáp được chú nâng cháu lên làm phóng viên, học gì cũng vào làm báo… miễn sao có người nhà, chưa biết làm làm dần khắc sẽ quen.
Hôm trước, lại đọc trên một cuộc hội thảo về làm báo thời hội nhập, biên tập viên Dân trí, Tuổi trẻ… đều khẳng định một câu xanh dờn: các em ai cũng có cơ hội làm báo, các nhà tuyển dụng cũng sẽ cho các em cơ hội như nhau, kể cả các em có học báo chí hay không thì điều đó cũng không quan trọng…. Ô ! công nhận hay thật, sinh viên trường nào cũng đều có thể nhảy trái nghành sang làm báo. Vậy sinh viên báo chí sẽ đi đâu? Kỹ sư cũng có thể làm báo, ngoại giao cũng làm báo, biên dịch làm báo…. Thế sinh viên báo chí chuyển trái nghành sang làm kỹ sư có được không?
Tôi cũng chỉ mới ra trường được 2 tháng thôi, không phải nhiều nhưng cũng thấm được đôi chút cái cảnh thất nghiệp. Nếu không thì cũng làm tạm bợ, biên tập viên lương 2 – 3 triệu ở một tờ báo mạng hay tạp chí nào đó như mấy đứa trong lớp. Có người nói, do giới trẻ không biết tự vận động, tự tìm kiếm cho mình cơ hội. Cũng đúng, nhưng chỉ một phần thôi, còn phần lớn còn lại kia kìa…là cái chế độ   “ biên chế” cực kỳ công bằng và văn minh. Có những nghành nghề chỉ có thể sống bằng biên chế thì đúng là tủi nhục. Ít ra tôi thấy mình còn hành phúc hơn mấy Bạn nhà giáo mới ra trường, không có cửa nào vào biên chế thì chắc chỉ có thể ở nhà làm gia sư cho con thôi.
Oán trời trách đất mãi cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, chờ chế độ thay đổi thì thôi thay đổi bản thân trước đi cho nhanh. Tốt nhất, ngừng ảo tưởng sức mạnh về cái bằng cử nhân đi, kiếm đại khái một việc nào đó để “ 2 tay vành lỗ miệng” đã, rồi mới lo xây dựng tương lai sự nghiệp được. Biết đâu trong tương lai, vận may sẽ đến thì sao. Lớ ngớ lại một phát lên tiên, chỉ ngồi đếm tiền thì lại khổ… Sống là phải ước mơ…..


25 tuổi – tôi nhận ra mình les

Đúng trong những giây phút tôi đau khổ nhất thì chị đến bên tôi, hơn một người chị tôi cảm nhận được rằng tôi đã yêu chị ấy quá nhiều. Một tình yêu lớn hơn tình yêu chị em và tôi nhận ra mình là les.

          Tôi lớn lên như bao cô gái bình thường khác. Hồi nhỏ, cũng thích chơi búp bê, thích chơi đồ hàng và nhiều trò chơi mà tụi con gái thường chơi. Khi lớn lên, tôi cũng có những chàng trai theo đuổi, cũng trải qua 1 vài mối tình. Nhưng mối tình nào cũng chẳng thành, họ đều bỏ rơi tôi khi tôi cần họ nhất.
          Đến cái tuổi 25, tuổi mà bạn bè tôi đã có chồng có con, thì tôi vẫn cứ loay hoay với những mối quan hệ chẳng đi đến đâu. Tôi cảm thấy mệt mỏi, yêu ai tôi cũng yêu rất nhiều và dành chọn tình cảm cho người ấy. Vậy mà chẳng hiểu vì lý do gì, yêu nhau được một thời gian dài thì 2 năm, ngắn thì 4 – 5 tháng, họ lại chia tay. Thỉnh thoảng tụi bạn tôi hay đùa “ hay mày có chàng nào theo từ kiếp trước nên giờ mới không có ai”. Tôi cũng muốn đi tìm câu trả lời đó lắm.
          Cuối cùng thì tôi cũng tìm được một người đàn ông mà tôi nghĩ mình có thể  nương tựa suốt quãng đời còn lại. Khi bên anh tôi cảm giác mình được an toàn và hạnh phúc. Tôi lao vào tình yêu như chưa bao giờ tôi được yêu vậy… nhưng hạnh phúc chẳng được bao lâu thì anh được công ty cử đi học ở Nhật 3 năm. Tôi như đang trên mây bỗng dưng bị rơi xuống, cảm giác tất cả những ước mơ về tương lai đều tan biến. Tôi đã 25 tuổi rồi, làm sao có thể chờ đợi anh thêm 3 năm nữa đây? Và anh nói tôi đừng đợi anh mà hãy tìm người khác và kết hôn.
Tối hôm đó, tôi đã đi uống rượu, tôi muốn mình quên đi tất cả. Và chính đêm hôm đó đã thay đổi cả cuộc đời của tôi. Tôi đã gặp chị, một người phụ nữ hơn tôi 3 tuổi, chị không xinh đẹp nhưng có đôi mắt hút hồn. Chị cũng ngồi một mình trong quán rượu và chúng tôi nói chuyện với nhau, tâm sự như những người bạn thân lâu năm. Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác mình được chia sẻ và quan tâm như vậy. Đêm hôm đó tôi say khướt, say đến không còn biết mình là ai… chị đưa tôi về phòng trọ của chị. Trong men say, tôi vẫn cảm nhận được sự ngọt ngào nào đó trong cơ thể mình. Và chuyện không bao giờ tôi nghĩ tới đã sảy ra, tôi và chị đã đến với nhau. Chưa bao giờ tôi thấy mình được yêu thương đến thế, được sống những giây phút mà tôi chưa bao giờ sống.



Sau đêm hôm đó, chị nói với tôi chị là les, tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi không hiểu sao mình lại có thể làm như vậy, có lẽ đó là do men rượu, do lúc đó tôi không được tỉnh táo. Nhưng những ngày sau đó, tôi luôn nghĩ đến chị, cảm giác sợ hãi ban đầu không còn nữa mà thay vào đó là sự nhớ nhung. Chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn, chị luôn quan tâm động viên tôi cố gắng, chia sẻ với tôi những khó khăn trong cuộc sống. Tôi ngày càng cảm thấy mình quý mến chị hơn. Tôi thấy mình như con người khác, khi bên cạnh chị, tôi thấy mình được là chính mình, vui vẻ và hạnh phúc. Chúng tôi có nhiều hơn những giây phút ở bên nhau, tôi nhận ra mình đã yêu chị từ lúc nào không biết. Và chúng tôi bên nhau như những cặp đôi khác, không hứa hẹn tương lai vì cả 2 chúng tôi đều biết không thể đến với nhau. Tôi và chị vẫn sẽ phải lấy chồng, vẫn sẽ phải sinh con. Nhưng ngay lúc này, chúng tôi đang thuộc về nhau, chúng tôi trân trọng, nâng niu nó. Có lẽ, những ngày tháng này sẽ là những ngày tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời tôi.

Giờ đây, chị sắp lên xe hoa theo người đàn ông khác, theo con đường mà chị đã chọn. Còn tôi vẫn sẽ bên cạnh chị, âm thầm, lặng lẽ . Tôi không biết sau này tôi có thể đến được với ai nữa không, nhưng trong giờ phút này, tôi cảm thấy mình thật sự hạnh phúc, tôi không nuối tiếc một điều gì. Nếu có tôi chỉ tiếc rằng, sao mình không gặp chị sớm hơn, thì có lẽ thời gian chúng tôi ở bên nhau sẽ dài hơn, hạnh phúc hơn.